Tin nhanh - Đọc báo trên di động

 

Có thể bạn sẽ khóc khi đọc câu chuyện tình về chàng trai 9X quyết yêu và cưới một cô gái khuyết tật

Cập nhật lúc 15:25:19, 20/04/2017

Đó là câu chuyện tình của Đào Ngọc Hạnh (quê Phú Thọ) và Lê Mỹ Linh (quê Yên Bái, cùng sinh năm 1994). Hạnh hiện làm việc cho một công ty bảo vệ, còn Linh là cộng tác viên viết bài cho một công ty nội dung.


Khoảnh khắc xúc động khi cô gái khuyết tật thử váy cưới cùng bạn trai

Đó là lời mở đầu của cô gái Mỹ Linh khi nhắc về chuyện tình đầy xúc động của mình. Và chính tình yêu đó đã giúp một cô gái kém may mắn trong cuộc sống, khiếm khuyết cơ thể tự nhận là người may mắn nhất thế gian.

Linh từng than trách số phận đã bỏ mặc để cô phải chịu toàn những mặc cảm và khổ đau. Lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình, nhưng tuổi đôi mươi, cô càng ý thức được mình không giống như những cô gái cùng trang lứa.

Điều ước  tưởng chừng vô cùng giản dị nhưng lại quá đỗi xa vời với Linh là giá như mình có một đôi chân lành lặn bởi hiện tại cô gái 23 tuổi nhưng mang thân hình nhỏ bé của đứa trẻ 10 tuổi, với đôi chân không phải là chân mà 2 chiếc que lòng khòng.

Cả hai nói chuyện qua điện thoại, hãn hữu lắm cô mới để anh gặp cô và cô theo đúng kịch bản mình sắp đặt, chỉ tại một địa điểm, giữ nguyên một tư thế để anh không nhận ra sự khiếm khuyết của cô. Những cuộc gặp, cô cố gắng đứng thẳng như một người bình thường cạnh lan can để có thể nói chuyện với anh nhiều hơn, cố gắng ngồi thẳng lưng để anh không thấy mình nhỏ bé…

Nhưng cũng từ ngày quen Hạnh, Linh muốn nhìn ngắm cả hình dáng qua tấm gương để làm đỏm, điều mà trước giờ cô luôn sợ hãi.

Hàng ngày, những câu chuyện tưởng không đầu không cuối nhưng làm cả hai vui đến lạ, đặc biệt là với Linh, cô trân trọng từng phút giây ấy.

Anh ngỏ lời yêu thương sau hai tuần kết chuyện. Cô đã khóc vì quá hạnh phúc nhưng cô từ chối không chỉ bởi nỗi mặc cảm của người khuyết tật trào dâng. 'Mình không thể bước vào cuộc đời anh, vì như thế là ích kỷ', cô rưng rưng kể lại.

Rồi cô chạy trốn, cắt đứt mọi liên lạc, xóa số điện thoại, đổi nơi ở… nhưng anh vẫn tìm gặp. Và lời đầu tiên anh nói với cô là: 'Anh đã biết hết rồi'. Cô òa khóc, khóc nức nở trong vòng tay anh.

Khi ấy, Hạnh đã nói với Linh: 'Em có tâm hồn đẹp, thánh thiện và nghị lực phi thường hơn hết những cô nàng váy ngắn, chân dài mà anh quen'.

Và như thế họ yêu nhau.

Lần đầu tiên anh nắm tay cô đi giữa sân trường giữa bao ánh mắt nhòm ngó và những lời bàn tán, cô cúi mặt nhưng tay anh vẫn nắm chặt cô. Yêu Hạnh, Linh mới cảm giác được sự che chở, nhường nhịn và vỗ về hạnh phúc đến nhường nào.

Ai cũng nói còn quá sớm để tạo dựng trách nhiệm, bởi tan hợp là điều không ai nói trước được. Thế nhưng, Hạnh chủ động đề nghị người yêu đưa mình về ra mắt gia đình. Bố mẹ Linh thương Hạnh và rất xúc động khi gặp anh bởi chàng trai chín chắn, trưởng thành và hơn hết đã bao dung và yêu thương cô con gái của họ.

Bên nhau là hạnh phúc thế nhưng không ít lần Linh trộm nghĩ đã đến lúc phải trả anh về thôi. Cô kể, anh là con trai độc đinh của dòng họ, ai cũng mong chờ ở anh một cô vợ khỏe mạnh và cậu con kháu khỉnh.

Ngày anh dẫn cô về nhà ra mắt, bố mẹ họ hàng không khỏi ngỡ ngàng, người nói anh ngu si, người lại nói anh không biết suy nghĩ… Đã biết trước, nhưng Linh không tránh khỏi cảm giác tủi hổ.

Sau cuộc nói chuyện thẳng thắn với mẹ Hạnh, cô hiểu thêm tâm sự của người mẹ yêu con. Linh quyết tâm chạy trốn khỏi anh, dù đau khổ, giằng xé đến mấy. Cô làm mình làm mẩy để anh ghét cô, cô xuề xòa để anh thấy cô xấu xí, để anh rũ bỏ cô. Nhưng cô càng làm như vậy, anh càng đồng cảm, yêu thương cô nhiều hơn, yêu thương vô điều kiện.

Cô hạnh phúc kể: 'Anh không nề hà bất cứ điều gì để được chăm sóc và bên mình. Ngày nào anh cũng đèo mình đến cơ quan rồi mới yên tâm đi làm. Anh dậy sớm nấu cơm sáng rồi lại chuẩn bị cơm trưa cho cho mình kể cả những ngày nắng gắt hay mưa phùn gió bấc…'.

Yêu và thương anh, cô không thể chối từ tình cảm ấy. Cả hai quyết tâm thuyết phục hai gia đình và hy vọng nhờ tấm chân tình ấy có thể giúp 'cảm hóa' những người thân yêu.

Cô gái khuyết tật nhưng với tình yêu thương chưa bao giờ tắt, đang nỗ lực làm việc mỗi ngày, bằng nghị lực sống như cây cỏ dại, mặc nắng mặc gió mặc mưa bão vẫn xanh ngát xanh luôn mong chờ sẽ đến cuối con đường hạnh phúc.

Linh hào hứng kể thêm, gia đình anh cũng dần nguôi ngoai phần nào dù chưa hoàn toàn chấp nhận cô. Cô nói vì anh, vì cả hai, cô sẽ cùng anh cố gắng.

'Anh à, vậy là sau một chặng đường dài, cuối cùng cũng đến ngày em có thể khoác lên mình bộ váy cưới còn anh sẽ nắm tay em thật chặt trong bộ vest lịch lãm và hai ta sẽ thật sự hạnh phúc', đó là những lời tâm sự của Linh, khi mới đây cả hai đã thực hiện một bộ ảnh cưới dù chưa xác định được ngày sẽ về cùng một nhà.

Cả hai vẫn luôn mơ ước về một mái nhà nơi có tình thương của cả hai bên gia đình, nơi có cô, có anh, có những đứa con sau này. Hai năm bên nhau, Linh vẫn nhắc đến Hạnh không chỉ là người cô yêu mà còn là người mà cô biết ơn và hơn hết là người chồng tương lai cô sẽ lựa chọn.

Bộ ảnh cưới của căp đôi ghi lại những khoảnh khắc bình dị nhất từ trong căn nhà trọ, nơi cả hai cùng chăm sóc nhau từ những việc bình dị nhất, những bữa cơm, sinh hoạt hàng ngày. Và khi cô khoác lên mình bộ váy cưới, đeo đôi giày thể thao, bên cạnh là anh dìu đi hay được anh cõng trên những con đường ngập nắng và màu xanh của lá…

Có lẽ, những khoảnh khắc ấy cả đời cô gái này không thể quên được. Điều Linh muốn tâm sự và luôn thổn thức chính là hy vọng bố mẹ hai bên khi xem được bộ ảnh này hãy hiểu cho cả hai. 'Hãy hiểu cho chúng con, chúng con yêu nhau là thật, hạnh phúc này là thật, dù bể đời chông gai, chúng con sẽ cùng lèo lái bên nhau mãi mãi'.

Gạt đi hết nước mắt và tủi hổ, Linh tin ngày mai sẽ tới, ngày ấy cô nắm tay Hạnh cùng nhau đến cuối con đường hạnh phúc. Và cô thật sự tự tin khi mình là cô gái may mắn nhất trên thế gian này… vì có Hạnh!

Minh Nguyệt

Ý kiến bạn đọc (0)

;